Áo xanh

(LHO NEWS) - Trên đường về cô thấy đời bỗng vui, vui với áo mới, với suy nghĩ mới, và vẫn câu hát quen thuộc cô chưa bao giờ quên lời, nhưng sao hôm nay ý nghĩa lạ thường: áo xanh… sáng tươi như muôn hoa, để ngây thơ, mộng mơ được bay xa mãi xa, khoác áo kia lên mình, màu áo xanh màu em yêu, màu xanh dịu êm, màu xanh tươi sáng…

23-06-2013, 7h sáng, trên xe bus số 49…

Thời tiết ở thủ đô hôm nay hiền lành thế, không oi bức như mấy bữa trước, chắc là nắng Hà Nội cũng phải đi nghỉ mát dăm ba hôm ở bãi biển xa nhà nào đó, nhường chỗ cho những cơn gió thổi nhè nhẹ qua khung cửa kính, đủ để làm bay tóc cô bé tình nguyện viên. Vẫn bút vẫn sổ trên tay, vẫn những ghi ghi chép chép về kế hoạch dài và ngắn cho mùa hè của năm 3 như mọi lần ngồi trên xe bus.

Đúng 8h sáng, căn phòng họp gác 4 nhà 14A – Phan Chu Trinh, Hoàn Kiếm, Hà Nội ngập đầy sắc xanh của áo thanh niên tình nguyện. Hôm nay có cuộc gặp mặt, phỏng vấn, và phân công Tình Nguyện Viên chuẩn bị cho giai đoạn 2 của chiến dịch Tiếp Sức Mùa Thi. Có một tình nguyện viên mặc áo khác màu lạc lõng giữa sắc áo xanh, ngồi ở hàng ghế số 3.

Đã có mấy bạn được anh chị phỏng vấn, cô bắt đầu cảm thấy có phần hơi lo lắng.

- Cậu có tham gia tìm nhà trọ không? Câu hỏi của bạn tình nguyện viên ngồi bên cạnh.

- Mình tham gia được 3 buổi rồi. Cô đáp.

- Thế mà cậu vẫn chưa có áo xanh à?

Cô chỉ trả lời vỏn vẹn có một chữ “ừ”.

Cô cũng thích được mặc áo xanh tình nguyện lắm. Với cô, màu xanh ấy là màu của lòng nhiệt thành, không ngại khó, không ngại khổ, của sự quan tâm giúp đỡ không đòi hỏi đền đáp, và của những tấm lòng vàng vì cộng đồng, vì xã hội của người tình nguyện viên. Cô tự hứa với bản thân, một khi đã khoác trên mình chiếc áo xanh tình nguyện, sẽ rèn cho bản thân sự nghiêm túc, gương mẫu, và sống đẹp! Với cô, mặc áo xanh là dù vội mấy cũng không đi ngược đường, không vượt đèn đỏ. Mặc áo xanh là dù mệt lắm cũng vẫn vui vẻ tự nguyện nhường ghế cho người già hoặc em nhỏ trên xe buýt. Mặc áo xanh là cư xử phải thùy mỵ, đúng mực, đầu tóc phải gọn gàng, ăn nói đi đứng đoan trang. Hơn hết là, một khi đã mặc áo xanh, phải luôn giữ một tinh thần vững và và một quyết tâm cao!

Và hình ảnh người thanh niên tình nguyện trong mắt cô cũng đẹp lắm…

Bởi lẽ…Lên rừng xuống biển, tuổi thanh xuân như chim tung bay đến với núi đồi, hay hải đảo xa. Một trái tim tình nguyện, một dòng máu quê hương. Đâu cần là thanh niên có, đâu khó có thanh niên.

Bởi lẽ… Không ngại gian khổ, những dấu chân tình nguyện chinh phục những đỉnh cao, những dấu chân tình nguyện đẹp như ước mơ xa.

Và bởi lẽ… Xanh xanh màu quê hương màu áo xanh trên mọi tuyến đường, nhanh nhanh từng bước chân bao khát khao tuổi xanh ước mơ, đến với những con đường thật xa, dẫu biết trước khó khăn chờ ta…những tiếng cười em thơ vang trong ta niềm vui mới. Những công trình đã xây từ cánh tay tình nguyện hôm nay, sáng mãi tâm hồn niềm tin.

Những người chiến sĩ áo xanh đã cống hiến sức hết mình cho đất nước quê hương. Phải đâu cứ cầm súng chiến đấu, xả thân nơi bom rơi đạn lạc mới là yêu nước. Và yêu nước không hẳn cứ phải là gan dạ trên đấu trường chính trị. Yêu nước đôi khi là những hành động giản đơn lắm, là giúp đỡ cho các em thí sinh đi thi Đại học đỡ bỡ ngỡ, là giữ sạch vệ sinh môi trường, là tham gia điều khiển giao thông, là giúp đỡ trẻ em nghèo ở vùng trời xa xôi của tổ quốc! Tự hào lắm khi là người thanh niên tình nguyện Việt Nam! Nhưng lòng tự hào ấy chưa thể nào xua tan đi nỗi niềm của cô! Tự nhận thấy mình vẫn còn những điểm chưa thật xứng đáng với chiếc áo xanh cao quý, đôi khi vẫn ngại nắng ngại mưa, vẫn chưa sống thật “đẹp”, cô vẫn chưa tự tin khoác lên mình tấm áo cô hằng ao ước. Áp lực tinh thần ấy cô vẫn chưa thể nào bước qua!

Thôi ngắm nhìn những bóng áo xanh, cô khe khẽ nhẩm hát: “kìa áo xanh, màu em rất yêu mang màu dịu êm êm bên hiền hòa. Kìa áo xanh, phố thêm xinh. Và mang sức xuân theo những ngày trẻ trung, ngày mênh mang, ngày tươi sáng …”

- Cậu không lên phỏng vấn à? Bạn tình nguyện viên khi nãy làm cô giật mình. Cô rời chỗ ngồi lên trên bàn phỏng vấn.

Suy nghĩ mông lung về chiếc áo xanh cứ rong ruổi trong tâm trí cô trên đường về. Nhớ lại không khí háo hức, sôi nổi của buổi gặp mặt ngày hôm nay, một suy nghĩ rất mới vụt qua tâm trí cô. Tại sao không biến áp lực ấy thành một động lực. Hãy cứ tự tin khoác tấm áo ấy, rồi coi đó là lợi tự hứa với bản thân, sẽ dần hoàn thiện mình, sẽ nỗ lực hơn, phấn đấu hơn để cống hiến nhiều hơn cho quê hương thân yêu.

Không dễ gì cô có được suy nghĩ ấy. Cô đứng dậy, bước ra cửa xe, bấm đèn và mỉm cười chờ đợi. Đoạn đường đi bộ không dài nhưng đủ đưa cô đến một quyết định bất ngờ cho ngày hôm nay:

- Em muốn mua áo xanh tình nguyện ạ!

Chị bán hàng nhìn cô cười hỏi:

- Em là sinh viên đi tình nguyện à?

Cầm chiếc áo mới trên tay, cô lễ phép:

- Dạ vâng ạ, em là thanh niên tình nguyện đội tìm kiếm nhà trọ của Thành Đoàn Hà Nội ạ!



Hà Nội, ngày 23 tháng 06 năm 2013

Khánh Hội


Nguồn: Khánh Hội

Các tin khác :

[Trở về]


Bình luận